dịch · Translated Books

[Trans] Demian – Chương II (I)

1-grjvlpw

Chương II – Cain

Phần I.

Biên dịch: Gf93
Biên tập: An
Minh họa: High Blood


Sự cứu rỗi linh hồn tôi khởi nguồn từ một nơi tôi chẳng hề ngờ đến, cùng lúc mang một nhân tố mới vào cuộc đời tôi và chi phối nó đến tận hôm nay.

Có một học sinh chuyển trường, anh ta là con trai của một góa phụ giàu có mới dọn đến thị trấn. Anh ta đeo băng tang trên tay áo, vì lớn hơn tôi vài tuổi nên được nhận vào lớp của khối trên. Dù vậy anh ta vẫn khiến cho tôi, hay bất kỳ người nào khác, không thể không chú ý. Vị học sinh kỳ lạ này mang lại cảm giác chín chắn hơn nhiều so với tuổi thật, chính xác thì chẳng có chút nào giống với một cậu trai. Trái ngược với chúng tôi, anh ta mang trên mình sự xa cách và trưởng thành, giống như một người đàn ông, hay đúng hơn là một quý ngài lịch lãm. Anh ta không được lòng mọi người cho lắm, chẳng chơi cùng chúng tôi những trò chơi con trẻ, cũng chẳng bao giờ nô đùa ầm ĩ cùng bạn bè. Chỉ duy có chất giọng mạnh mẽ đầy tự tin khi trả lời giáo viên mới khiến đám học sinh nhìn anh ta bằng ánh mắt ngập đầy ngưỡng mộ. Anh ta tên là Max Demian.

Một ngày như thường lệ, chúng tôi phải học ghép với một lớp khác vì một vài lý do, và đó là lớp của Demian. Lớp ít tuổi hơn bọn tôi học về Kinh thánh, còn lớp lớn phải viết tiểu luận. Khi giáo viên cứ nhắc đi nhắc lại về câu chuyện của Cain và Abel, tôi lại không thể ngăn bản thân nhìn Demian thật kỹ. Khuôn mặt anh ta mang theo sự mê hoặc kỳ lạ, tôi nhìn thấy được sự thông minh, sáng láng và nét cương nghị toát ra khi anh ta chăm chú tập trung vào việc của mình. Trông anh ta chẳng chút nào giống một học sinh đang làm bài tập mà giống một nhà khoa học đang mải mê với nghiên cứu của riêng mình. Ấn tượng của tôi về anh ta không tốt lắm, ngược lại, tôi còn có chút không thích. Demian là người quá siêu việt và độc lập, hành động cử chỉ lại tràn đầy vẻ tự tin khiêu khích, và ánh mắt đượm buồn, thoáng nhuốm vẻ châm biếm của những kẻ trưởng thành – ánh mắt mà không một đứa trẻ con nào thấy thích. Nhưng tôi không thể ngăn bản thân mình dõi theo anh ấy, dù cho tôi có yêu thích hay căm ghét, mỗi khi anh ta liếc về phía tôi, tôi chỉ có thể hoảng loạn đảo mắt qua hướng khác. Mỗi khi tôi hồi tưởng lại ngày hôm ấy, và bộ dáng của Demian dưới danh một học sinh, tôi chỉ có thể nói rằng, hoàn toàn khác với tất cả những người còn lại, anh ấy trọn vẹn là chính mình. Anh ta nổi bật bằng cá tính riêng biệt dù bản thân đã cố gắng che giấu nó, điệu bộ và tác phong tựa như vị hoàng tử cải trang giữa đám nông dân tầm thường, phải chịu đựng đủ điều để hòa mình vào đám đông.

Anh ta đi sau tôi trên đường từ trường về nhà, và khi những người khác tản dần về hướng khác, anh ta đi lên bắt kịp tôi và nói xin chào. Ngay cả cách chào của anh ta cũng rất người lớn và lịch sự dù cậu ta đã cố bắt chước giọng điệu của mấy thằng nhóc ở trường.

“Tôi có thể đi cùng cậu một đoạn không?” Anh ta hỏi.

Tôi cảm thấy có chút được tâng bốc và lặng lẽ gật đầu. Rồi tôi kể cho anh ta về nơi tôi sống.

“Ồ ở đó sao, tôi biết ngôi nhà đó. Phía trên cái cánh cửa có gì đó rất lạ, tôi đã bị thu hút ngay lần đầu thấy nhìn thấy.” Anh ta mỉm cười.

Ban đầu tôi không hiểu ý anh ta, tôi chỉ rất bất ngờ rằng anh ấy biết về ngôi nhà tôi sống còn rõ hơn cả chủ nhân của nó. Viên đá đỉnh vòm [7] phía trên cửa ra vào là một bức phù điêu, nhưng nó đã bị thời gian mài mòn và thường được sơn phủ lại. Theo những gì tôi biết, thứ đó hoàn toàn chẳng ảnh hưởng gì đến gia đình tôi.

“Tôi chẳng biết gì cả. Chắc là một con chim hay cái gì cũ kĩ tương tự thế. Trước đây ngôi nhà là một phần của tu viện.” Tôi trả lời ngượng nghịu.

“Có thể lắm. Thỉnh thoảng cậu nên xem qua chút, mấy phiến đá như thế này thú vị lắm. Tôi nghĩ đã từng có một con diều hâu ở đây.”

Chúng tôi tiếp tục rảo bước và tôi cảm thấy có chút nghi hoặc. Bỗng nhiên Demian phá lên cười như đụng phải thứ gì hay ho lắm vậy.

“Đúng rồi, hôm nay tiết học chung của lớp tôi và cậu,” anh ta vẫn không ngừng cười, “Câu chuyện về Cain và dấu ấn tội lỗi của anh ta [8] ấy. Cậu có thích nó không?

Không. Cái đó không giống với bất kỳ thứ gì tôi được học trước đây. Nhưng tôi không dám nói ra, có cảm giác bản thân đang bị một người lớn tra hỏi vậy. Vì thế tôi nói rằng mình chẳng quan tâm đến câu chuyện đó.

Demian vỗ vai tôi và nói:

“Cậu không cần phải vờ vịt với tôi. Thực sự thì câu chuyện đó rất đặc biệt. Nó xuất sắc hơn phần lớn những thứ chúng ta được dạy ở trường. Thầy giáo không phân tích sâu về nó, chỉ đề cập đến mấy thứ bình thường như Chúa trời, tội lỗi đại loại thế. Nhưng tôi tin –” Anh ta ngừng lại một chút rồi mỉm cười nhìn tôi và hỏi: “Nó có làm cậu thấy hứng thú không?” rồi tiếp tục, “Tôi nghĩ người ta còn có thể giải thích câu chuyện về Cain bằng một cách khác nữa. Chắc chắn phần lớn những thứ ta được dạy đều đúng, nhưng hẳn sẽ có người nhìn nhận những điều đó từ một góc nhìn khác biệt hoàn toàn so với giáo viên, và lần nào thì phần kiến thức ấy cũng được làm rõ nghĩa và có lý hơn. Tỉ dụ như có người sẽ không thể thỏa mãn với cách giải thích về Cain và cái dấu tội lỗi đó. Cậu biết mà, việc một ai đó giết em trai của mình bằng một phiến đá, sau đó lại hoảng sợ và hối cải hoàn toàn có thể xảy ra. Nhưng việc anh ta được ban thưởng một chiếc “huân chương” cho sự yếu đuối của mình –  một cái dấu bảo vệ anh ta và khiến cho tất cả mọi người kính sợ quyền năng của Chúa – thì rất kỳ lạ đúng không?”

“Phải đấy,” Tôi hào hứng trả lời, suy nghĩ của anh ta bắt đầu cuốn hút tôi. “Nhưng cách hiểu khác về câu chuyện này có thể là gì?”

Demian lại vỗ vai tôi và nói:

“Đơn giản mà, yếu tố đầu tiên khởi nguồn cho mọi thứ trong truyện là cái dấu ấn đó. Chúng ta thấy một kẻ mang trên mặt thứ dấu ấn dọa người. Anh ta và cả những đứa con của anh ta đều khiến người ta sợ hãi mà chẳng dám chạm vào. Có thể đoán, không, có thể chắc chắn rằng cái dấu ấn đó không đơn giản như một cái dấu nhật ấn [9], cuộc sống có bao giờ đơn giản và dễ dàng đến vậy đâu. Có lẽ với mọi người, anh ta có mang vẻ độc ác nhàn nhạt, có chăng là chút gì đó thông tuệ và dũng cảm hơn người. Người đàn ông này mang đầy quyền năng, người ta chỉ tiếp cận anh ta bằng nỗi kinh sợ tột cùng. Anh ta mang trên mình một ¨dấu hiệu¨. Cậu muốn giải thích điều đó thế nào không quan trọng. Người ta thì chỉ muốn mọi chuyện xuôi theo ý nghĩ của họ. Họ sợ hãi những đứa con của Cain, vì chúng sinh ra đã mang trên mình “dấu hiệu” đó. Ý nghĩa của nó chỉ đơn thuần là một dấu hiệu nhận biết, nhưng họ đã nhìn nhận theo hướng trái ngược hoàn toàn. Họ nói: ‘Những đứa trẻ mang ấn đều được định sẵn một số mệnh lạ kỳ.’ – mà hẳn là vậy nhỉ. Người ta luôn sợ hãi những kẻ can đảm đầy nghị lực. Việc một giống loài toàn những kẻ không biết sợ đầy hung hãn được buông mình tự do rõ ràng là một sự xúc phạm nhục nhã, vì thế họ gán cho những người đó những thứ biệt danh và truyền thuyết như một sự trả đũa, để đền bù cho bao lần họ cảm thấy hoảng sợ – cậu hiểu chứ?”

“Tôi hiểu. Vậy có nghĩa là thực ra Cain không hề xấu xa sao? Và toàn bộ câu chuyện trong Kinh thánh thực sự không đáng tin ư?”

“Có và không. Những câu chuyện cổ hủ đó lúc nào cũng đúng nhưng không phải lúc nào cũng ghi lại sự việc cũng như mang đến cách nhìn nhận chính xác. Nói cho cùng, ý tôi là Cain là một người hoàn toàn bình thường, câu chuyện chĩa mũi dùi vào anh ta đơn giản chỉ là do con người sợ hãi. Nó chỉ là một lời đồn, là thứ mà mọi người vẫn luôn rỉ tai nhau, và điều duy nhất đúng sự thật ở đây chỉ là Cain và con của anh ta thực sự mang trên mình một loại dấu ấn khác người thôi.”

“Vậy anh có nghĩ chuyện giết em trai cũng không có thật không?” Tôi sửng sốt.

“À cái đó chắc chắn là thật chứ. Kẻ mạnh trừ khử kẻ yếu hơn. Cũng không chắc kẻ bị giết có đúng là em trai anh ta không, nhưng cũng chẳng quan trọng. Sau cùng thì đâu cũng là anh em. Vì thế một kẻ mạnh kết liễu một kẻ yếu, nó có thể thực sự là một hành động tàn bạo nhưng cũng có thể không. Dù thế nào, tất cả những kẻ nhu nhược yếu hèn giờ đây đều phải kính sợ anh ta. Họ cứ tiếp tục cay đắng than phiền chuyện đó, nhưng nếu cậu hỏi ‘Tại sao các người không quay lại và giết anh ta luôn đi?’, hẳn là họ sẽ nói rằng ‘Không được đâu, hắn ta mang dấu hiệu tội lỗi. Chúa đã đóng ấn ký lên hắn.’ thay vì dám trả lời ‘Vì chúng tôi hèn nhát.’. Sự lừa lọc hẳn phải bắt nguồn từ đó. Ồ, có vẻ tôi giữ chân cậu lâu quá. Gặp lại sau nhé.”

Demian rẽ vào ngõ Alt và bỏ lại tôi đứng đó cùng những ngổn ngang mà tôi chưa một lần đối mặt. Mọi thứ anh ấy nói mới lạ thường làm sao. Cain là con người cao quý, còn Abel là kẻ đê hèn. Dấu ấn của Cain là ấn ký đặc biệt, điều đó thật vô lý, báng bổ và tội lỗi. Sao Chúa có thể chấp nhận điều đó? Chẳng phải Người chỉ nhận lễ vật của Abel thôi sao? Người chỉ yêu Abel không phải sao? Không, những gì Demian nói thật điên rồ. Tôi nghĩ rằng anh ta chỉ muốn chơi đùa và khiến tôi lạc lối. Anh ta thông minh, có tài hùng biện, nhưng anh ta không thể bịa đặt những điều như vậy, không phải với tôi!

Tôi chưa bao giờ ngẫm nghĩ quá nhiều như thế về một câu chuyện trong Kinh thánh hay bất kỳ câu chuyện nào khác. Và cũng trong một khoảng thời gian dài tôi đã không thể hoàn toàn lãng quên Kromer. Cậu ta vẫn lởn vởn trong tâm trí tôi hàng giờ hay trong cả một đêm. Tôi đọc lại câu chuyện về Cain và Abel được viết trong Kinh thánh một lần nữa ở nhà. Nó rất ngắn gọn và rõ ràng, thật vớ vẩn khi tìm kiếm một ý nghĩa đặc biệt bị ẩn đi. Trong bất cứ trường hợp nào, kẻ giết người nào cũng có thể tuyên bố hắn là con chiên ngoan đạo của Chúa trời sao? Không, những gì Demian nói thật vô nghĩa. Điều làm tôi hài lòng chỉ là sự thản nhiên và cái vẻ thanh nhã nơi anh ta khi nói những điều ấy như thể tự bản thân mọi thứ đã quá ư rõ ràng. Và còn một điều nữa làm tôi thích, đó chính là ánh mắt của anh ta!

Tuy vậy, tôi vẫn cảm thấy có gì không đúng, cuộc đời tôi đang chất đầy lộn xộn. Tôi đã sống trong một thế giới trong lành và không bị ô uế, trở thành một kẻ giống như Abel, và giờ đây tôi mắc kẹt và chìm sâu trong cái “thế giới còn lại” kia, nhưng suy cho cùng cũng chẳng hoàn toàn là lỗi của tôi. Làm sao tôi có thể nghĩ như thế được? Và giờ đây những kỷ niệm ùa về khiến tôi suýt nữa ngạt thở. Mọi khổ đau đều bắt đầu từ buổi tối tai hại đó, khi tôi tranh cãi với cha. Trong một khoảnh khắc, tôi đã nhìn thấu ông và cái thế giới đầy ánh sáng và sự thông tuệ tuyệt vời bao quanh ông, không gì hơn ngoài sự khinh thường tôi dành cho nó. Khi đó, tôi chính là Cain mang ấn ký trên mình, đã nghĩ rằng dấu ấn đó không phải ký hiệu của sự hổ thẹn, và chính vì mang trên mình tội lỗi và bất hạnh, tôi đã trở nên cao quý hơn cha và tất thảy những gì lễ độ và công bằng.

Tôi chưa bao giờ nếm trải thứ cảm giác này, khi mà những suy tư được bộc lộ một cách rõ ràng, nhưng tất cả những điều này đã bao hàm trong nó, biến thành sự tuôn trào xúc cảm, những kích thích lạ lẫm, khiến tôi tổn thương nhưng cũng khiến tôi tự hào.

Khi tôi nghĩ tới Demian và cách nói kỳ lạ của anh về sự dũng cảm và tính yếu hèn, tới cái định nghĩa đầy mới mẻ về dấu ấn trên trán của Cain, tới cái cách mà ánh mắt trưởng thành của anh ta mê say thế nào khi kể về nó, câu hỏi thoáng qua đầu tôi rằng liệu chính Demian có phải Cain hay không? Tại sao cậu ta phải bảo vệ Cain nếu không phải vì anh ta nhận ra sự tương đồng giữa hai người? Tại sao ánh mắt anh ta lại mãnh liệt đến thế? Tại sao anh ta luôn tỏ ra khinh khỉnh khi nhắc đến “những người khác”, những kẻ anh ta gọi là hèn nhát mà thực ra là những người ngoan đạo được Chúa trời chọn lựa? Tôi không thể tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi này. Demian đã ném một viên đá vào lòng giếng chứa những điều thiện chân bao gồm cả tâm hồn tuổi trẻ của tôi. Và trong suốt một thời gian dài, câu chuyện về Cain, về việc giết em, và cái “dấu ấn” đã đẩy tôi ra xa khỏi những nhận thức, những hồ nghi và chỉ trích mà tôi đã thử lĩnh hội về.

Tôi để ý rằng Demian cũng tạo ra sức hấp dẫn đối với những học sinh khác. Tôi chưa kể cho bất cứ ai về phiên bản câu chuyện về Cain của anh ta, nhưng mọi người vẫn bị anh ấy thu hút. Dù sao thì đã có rất nhiều tin đồn xung quanh cậu học sinh mới này. Nếu tôi có thể nhớ được hết, tôi sẽ kể từng tí và mỗi lời đều khiến Demian tỏa sáng hơn một chút. Điều đầu tiên tôi nhớ được là về người mẹ giàu có của Demian, chẳng là cả bà ấy và cậu con trai đều chưa từng một lần xuất hiện ở nhà thờ. Có tin đồn rằng họ là người Do thái nhưng cũng có thể họ bí mật theo đạo Hồi. Rồi còn có những chuyện xung quanh sức mạnh trong truyền thuyết của Max Demian. Sự thật là khi thằng nhóc khỏe nhất lớp của Demian chế giễu anh ta là đồ hèn nhát khi từ chối nhận lời đánh nhau, Demian đã làm bẽ mặt tên đó ngay trước lớp. Những người có mặt ở đó kể lại rằng Demian đã túm lấy tay tên nhóc và vặn ngược lên cổ nó, anh ta ghì chặt cho đến khi mặt tên kia tái đi; sau đó, thằng nhóc kia đã chạy mất và đã không thể nâng nổi cánh tay lên trong cả một tuần. Một tối nọ, vài tên con trai thậm chí còn khẳng định thằng nhóc ấy  đã chết. Đã có những khi người ta bất chấp mà tin vào những điều hoang đường nhất. Rồi trong một thời gian ngắn người ta đã nghe nhiều tới phát ngán những lời ra tiếng vào về Demian, dù cho sau đó không lâu, tin đồn lại tiếp tục sinh sôi khi mấy tên con trai kháo nhau rằng Demian đã thân mật với bao đứa con gái và rằng Demian là kẻ “biết tuốt”.

Trong khi đó, vấn đề của tôi với Kromer vẫn tiếp tục như trước. Tôi không thể thoát khỏi cậu ta, dù cậu ta có để mặc tôi cả mấy ngày, tôi vẫn bị cậu ta trói buộc. Cậu ta lảng vảng trong những giấc mơ của tôi, và với những trò tai ác cậu ta không thể gây ra cho tôi ngoài đời thực, trí tưởng tượng của tôi để mặc cho cậu ta lộng hành. Trong những giấc mơ như thế, tự tôi khiến mình hoàn toàn trở thành nô lệ của cậu ta. Tôi vẫn luôn thường mơ và trong những giấc mơ ấy, tôi hoạt bát hơn bản thân ngoài đời, rồi những bóng ma rút kiệt sinh lực và năng lượng của tôi. Những cơn ác mộng liên tục lặp lại, ở đó Kromer không ngừng ngược đãi tôi, khạc nhổ và đè lên người tôi; hay thậm chí tệ hơn, khiến tôi phạm phải những tội lỗi xấu xa, chính xác là ép buộc tôi bằng sức mạnh mang tính thuyết phục tuyệt đối. Giấc mơ tồi tệ nhất, khiến tôi bật tỉnh và gần như hóa điên, là khi tôi phải giết cha mình. Kromer mài sắc con dao, đặt vào tay tôi; chúng tôi đứng khuất sau những gốc cây nơi đại lộ và chờ một người tôi chẳng biết. Nhưng khi người ấy tiến lại và Kromer cấu tay tôi ra hiệu đó là người tôi phải giết, tôi nhận ra đó là cha mình. Rồi tôi sực tỉnh dậy. Dù tôi vẫn luôn liên hệ những sự kiện này với câu chuyện về Cain và Abel, tôi vẫn không nghĩ nhiều tới Max Demian. Lần tiếp theo khi anh ta lại tiến gần tới tôi, thì kỳ lạ thay, là trong một giấc mơ. Tôi vẫn đang mơ thấy bản thân mình bị hành hạ. Nhưng lần này kẻ bắt nạt và quỳ gối lên người tôi lại là Demian. Và điều đã để lại trong tôi một ấn tượng mới mẻ sâu đậm nhất, là tất cả những ngược đãi Kromer gây ra mà tôi chống cự đầy thống khổ, lại khiến tôi vui mừng biết bao dưới bàn tay của Demian, với thứ xúc cảm được nhào nặn từ cả sợ hãi và ngất ngây khôn tả. Tôi mơ về nó hai lần, sau đó mọi sự tra tấn lại do Kromer kiểm soát.

Tôi không thể phân biệt những gì mình trải qua trong những giấc mơ đó và thực tại trong hàng năm trời. Dù thế nào, thứ quan hệ tệ hại giữa tôi và Kromer cũng sẽ tiếp tục và không đời nào kết thúc cho đến khi tôi trả nợ cho cậu ta đến đồng tiền ăn trộm cuối cùng. Không, giờ cậu ta còn biết việc tôi đã ăn trộm tiền, lần nào cậu ta cũng hỏi tôi lấy tiền từ đâu, điều đó hãm tôi vào thứ gông cùm trói buộc với cậu ta còn chặt hơn trước. Cậu ta thường dọa sẽ nói hết mọi chuyện với cha tôi, nhưng ngay cả khi đó, sự sợ hãi của tôi cũng chẳng bao giờ lớn bằng sự tiếc nuối sâu sắc rằng tại sao ngay từ đầu tôi không là người tự làm điều đó. Khi ấy, tôi đã vô cùng khốn khổ, nhưng không phải lúc nào tôi cũng hối hận về những chuyện đã xảy ra. Có đôi khi tôi nghĩ rằng mọi chuyện đương nhiên phải thế. Tôi nhỏ bé trong bàn tay số mệnh và có cố thế nào cũng không thể thoát ra.

(còn tiếp)


*Chú thích

[7] Đá đỉnh vòm: Đá đỉnh vòm là một viên đá có được đẽo gọt đặt trên đỉnh của một kiến trúc cổng hình vòm. Đây là phiến đá cuối cùng được ghép vào trong quá trình xây dựng và có trách nhiệm cố định tất cả những phiến đá khác ở đúng vị trí của nó, và cho phép cổng vòng chịu được sức nặng phía trên. Trong kiến trúc, đá đỉnh vòm thường được làm to hơn do yêu cầu của cấu trúc và thường được trang trí tùy chủ nhân ngôi nhà. Đá đỉnh vòm thường đặt tại chính giữa phía trên của cổng chào như cửa chính cửa sổ để tạo hiệu quả trang trí.

[8] Cain và Abel:  Theo Kinh thánh, Cain và Abel (tên gốc theo tiếng Do thái là Qayin và Hevel) là hai người con trai của Adam và Eva. Họ làm lụng để tạo ra thức ăn và của cải. Cain chăm lo đồng áng còn Abel là người chăn cừu. Khi họ cúng tế cho Chúa trời những thứ thu hoạch được, Chúa chỉ chọn chú cừu non của Abel mà không đoái hoài đến rau củ của Cain. Cain vì ghen tị đã giết Abel, đây là tội ác đầu tiên của loài người. Sau đó lại lừa gạt Chúa trời về tội ác của mình, đây là lời nói dối đầu tiên.

Chúa hỏi: “Cain, em trai của ngươi đâu rồi?” Cain thưa: “Tôi không biết. Tôi đâu phải là người canh giữ em tôi”.
Nhưng Chúa biết điều gì đã xảy ra. Ngài phán: “Cain, ngươi đã làm điều gì thế? Ta thấy máu của em ngươi vấy đầy mặt đất. Giờ đây, ngươi bị đất nguyền rủa, ngươi sẽ lưu lạc và vị loài người ruồng bỏ”.
Cain kêu than: “Sự trừng phạt này quá nặng đối với tôi! Chúa trời sẽ không thèm để mắt khi tôi lưu lạc trên trái đất, rồi tôi sẽ bị giết bởi bất cứ ai bắt gặp trên đường”.

Khi Cain giết Abel, Trái đất đã bị nguyền rủa ngay khi máu của em trai anh chảy tràn trên mặt đất. Vì trái đất đã “uống máu Abel”, điều này khiến Cain không thể làm đồng hay nuôi trồng cây cỏ nữa. Điều này giải thích vì sao sau đó Cain đã phải rời đi, lang bạt đến xứ Enoch để xây dựng thành phố của riêng mình.
Chúa đã trừng phạt Cain bằng cách nguyền rủa và bắt anh ta phải mang trên mình ấn ký nhơ nhuốc suốt đời. Tuy nhiên dấu hiệu đó lại dùng để cảnh báo kẻ khác rằng việc giết Cain sẽ khiến Chúa trời nổi giận. Nếu làm tổn hại Cain, sự trừng phạt sẽ khắc nghiệt gấp bảy lần. Không ai biết rõ hình dạng của dấu ấn, nhưng đều cho rằng nó có thể nhìn thấy rõ ràng.

(thực ra có rất nhiều phiên bản và giả thuyết về hung khí đã giết chết Abel, nào là đá nào là xương động vật các thứ. Nhưng trong truyện nói Cain giết Abel bằng một hòn đá, nên mình tìm tranh minh họa là hòn đá.)

Ngoài ra thì mình có từng viết về một góc nhìn khác trong câu chuyện này, có ảnh hưởng của nhà phân tâm học Jung, được nhắc đến trong tiểu thuyết của Ono Fuyumi và minh họa bởi Fujisaki Ryu. Góc nhìn này cũng tương tự như cách nhìn của Demian. Link.

[9] Dấu nhật ấn: Con dấu nhật ấn in trên các bưu gửi tuy bé nhỏ nhưng nó rất quan trọng. Dấu nhật ấn làm căn cứ để đánh giá thời gian toàn trình chuyển phát, là dấu hiệu để nhận biết bưu gửi đó do doanh nghiệp nào làm dịch vụ chuyển phát.

Các nguồn tài liệu chú thích:
https://en.wikipedia.org/wiki/Keystone_(architecture)
https://en.wikipedia.org/wiki/Cain_and_Abel
https://en.wikipedia.org/wiki/Curse_and_mark_of_Cain
http://phuyencatholic.net/web/index.php/news/Giao-ly/Cau-chuyen-Cuu-uoc-3-Cain-va-Abel-1095/
http://www.vinhphuc.vn/ct/cms/tintuc/Lists/VanHoaXaHoi/View_Detail.aspx?ItemID=1325

Chú thích được tổng hợp và dịch bởi mình, vui lòng không đem đi nơi khác.

 


Hết phần I – Chương II.

BẢN DỊCH TIẾNG VIỆT THUỘC SỞ HỮU CỦA THE LITTLE GROUND-FLOOR.
XIN KHÔNG REPOST TẠI NƠI KHÁC HOẶC SỬ DỤNG VÀO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI.

*Nhắn lại: Từ giờ mình sẽ chỉ cập nhật chương mới tại wordpress này mà không post lên page nữa. Cảm ơn các bạn vì đã đánh giá cao bản dịch của mình và theo dõi wordpress này.

Advertisements

One thought on “[Trans] Demian – Chương II (I)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s